Tin tức


PRO IMAGE – Nghệ Thuật Truyền Thông Trong Gia Đình


Cha mẹ là bạn, nhà giáo dục, “nhà truyền thông” và người có sức ảnh hướng lớn nhất đến con cái trong các giai đoạn của cuộc đời. Trong thời gian gần đây, vấn đề ấu dâm và những vụ án có nạn nhân trẻ em đang là một vấn đề dậy sóng, gây hoang mang đau xót cho giới phụ huynh và cả xã hội. Qua đó, nhà tâm lý Lê Thị Phương Nga – Giảng viên Học Viện Pro Image đã có những chia sẻ, phân tích cho chúng ta – những bậc cha mẹ biết, chúng ta đã làm gì, và quan trọng nhất là cần phải làm gì để bảo vệ tốt nhấ

Cô Phương Nga phân tích, “Lúc nhỏ, khi con 1, 2, 3. . tuổi, con sợ đủ thứ: Gặp chó - sợ! Người lạ - sợ! Bóng tối - sợ! Tiếng động mạnh - sợ! Lớn hơn chút nữa, trường mới bạn mới - sợ! Cô giáo nghiêm quá, bạn hung hăng - sợ! Mẹ đón muộn - cực kỳ sợ! Thôi thì đủ các kiểu sợ không thể kể hết. Mỗi lần sợ, bé mếu máo hoặc òa khóc “Mẹ ơi, Con sợ” và ôm chầm rồi bám riết lấy mẹ: từ lúc bắt đầu biết nói cho đến khoảng 6 tuổi, bé luôn truyền thông rất rõ ràng mạch lạc với người lớn về nỗi sợ của mình, luôn tìm mọi cách để cho phụ huynh biết “con sợ” thật sớm, với hy vọng sẽ nhận được sự giúp đỡ từ cha mẹ”. 


Trẻ luôn truyền thông rất rõ ràng mạch lạc với người lớn về nỗi sợ của mình

Trẻ luôn truyền thông rất rõ ràng mạch lạc với người lớn về nỗi sợ của mình.

Thế nhưng, các nỗi sợ của con cái thường được cha mẹ xử lý theo nhiều giải pháp như: 

          - Thường gặp nhất: “có gì đâu mà sợ, thế mà cũng sợ, sao con nhát thế, xem mẹ có sợ đâu. . .”

          - Cũng rất hay gặp: “con trai là phải anh hùng, không sợ gì hết hiểu không, sợ gì vớ vẩn thế, nhút nhát là hèn lắm con ạ. . .”

         - “Hàng độc”: “dũng cảm lên, nói theo mẹ nào “không sợ, không sợ, không sợ”, rồi, hết sợ” !?! Trong khi em bé miệng mếu máo lắp bắp “không sợ” mà nước mắt chảy dài trên má. . . .

         - “Nhân văn” hơn 1 chút: ‘Ngồi một chút là hết sợ con ạ, sợ thì trùm mền vào, không thấy gì là hết sợ nhé”.

         - Hoặc “phát xít” hơn 1 chút: “sợ cái gì? Nhõng nhẽo kiếm chuyện đòi bế phải không? Hư!”

        - . . .Và không đụng hàng: trong loạt bài về ấu dâm vừa qua, cô Phương Nga có đọc được 1 câu chuyện xảy ra đã rất lâu: 1 em học sinh nữ cấp 1 kể với cô giáo về việc 1 thầy giáo có ý lạm dụng em, cô giáo đã quát vào mặt em học sinh “em điên à, làm gì có chuyện đó được”!

"Đó là những cách mà rất nhiều người trong số chúng ta đã hành động trong quá khứ, để đến bây giờ tệ nạn, bạo hành trẻ và ấu dâm - ngày xưa còn như lửa than cháy ngầm - bây giờ bùng lên như đám cháy rừng mùa khô” – cô Phương Nga nhấn mạnh.


Hãy quay trở lại với đúc kết vô cùng chính xác “đi hỏi già, về nhà hỏi trẻ”: trẻ em luôn có một ước muốn rất lớn là thổ lộ những điều mình biết - và đặc biệt là những điều mình sợ - với người lớn. Trẻ chỉ bị xóa đi mong muốn tự nhiên và tha thiết đó khi vấp phải kinh nghiệm thương đau : nói mà không được chấp nhận, ý kiến không được coi trọng đúng mức, không có giải pháp giúp đỡ cụ thể hoặc giải pháp không hề thỏa đáng, thậm chí bị đàn áp hay chụp mũ v.v. . Và những điều này đến từ phụ huynh, vô số lần! Do vậy, bé sẽ dần thích nghi bằng cách: thôi, tốt nhất chọn những thông tin cần thiết trong sinh hoạt hoặc dĩ hòa vi quý mới nói. 
Hệ lụy là gì:    

          - Về phía trẻ: không hề ý thức được sự nghiêm trọng khi đối mặt với những rắc rối, không nhận ra được những nguy cơ tiềm ẩn, nên trẻ không nói với người lớn, đôi khi chỉ nói với bạn thân, hoặc tự giải quyết theo những cách rất ngây ngô. 

          - Về phía phụ huynh: thấy con vẫn nói chuyện và hỏi về những việc cần thiết thì tưởng lầm là mình biết hết về con à một sự hiểu lầm cực kỳ tai hại. Và sự tai hại chỉ hiện ra khi mọi sự đã quá muộn. 

Qua đây, cô Phương Nga đã đi đến một kết luận: Truyền thông trong gia đình không đơn giản chỉ là nói chuyện. Vấn đề nằm ở chất lượng của những câu chuyện!
Yêu thương dành cho con trẻ chúng ta không thiếu, nhưng chỉ yêu thương thôi thì hoàn toàn không đủ, chúng ta rất cần có kỹ năng đúng - và đã là kỹ năng thì dứt khoát cần phải được huấn luyện! Kỹ năng làm bạn với con, kỹ năng đón nhận thông tin từ con và kỹ năng chia xẻ thông tin - thảo luận cùng con là những điều cơ bản thật cấp thiết mà phụ huynh cần được trang bị, để giúp con có được điểm tựa tinh thần vững chắc trong cuộc chiến dai dẳng với những nguy hiểm đến từ các tệ nạn ngoài xã hội. Và Học viện Pro Image sẽ đồng hành cùng các bậc cha mẹ bằng cách chia sẻ cung cấp và huấn luyện các kỹ năng để các bậc cha mẹ biết cách bảo vệ con cái và đưa con phát triển vượt trội trong một môi trường an toàn, thân thiện và hiệu quả.

Truyền thông trong gia đình không đơn giản chỉ là nói chuyện.
 Vấn đề nằm ở chất lượng của những câu chuyện!

 

Theo Học viện Pro Image